LÀM ĐƯỢC

Nói thẳng cái ai cũng nghĩ mà không ai dám nói

Trở thành người đáng nhớ · bài 16/30 · ⏱ 5 phút

Xong bài này anh chị tìm được những câu khách vẫn nghĩ trong bụng mà không ai trong nghề dám nói ra, rồi nói ra trước.

Biết mình lãi thật bao nhiêuViết gì để người ta đọc

Bài này nằm ở đâu — xem bản đồ
100%

👉 Kéo để xem hết, chụm hai ngón để phóng

BÁN ĐỀU MÀKHÔNG KIỆT SỨC VIỆC HƯỚNG RA KHÁCH Để người ta biết đến mình không ai biết thì lấy đâu ra khách BẠN Ở ĐÂY Để người ta tin mình biết rồi vẫn chưa mua — vì chưa tin Để người ta chịu trả tiền tin rồi mà vẫn “để em suy nghĩ” Để Google dẫn khách về khách đang tìm mà lại ra người khác VIỆC HƯỚNG VÀO MÌNH Tiền đi đâu bán bấy nhiêu mà cuối tháng không dư Để mình không phải ôm hết bán được rồi thì mình kiệt sức Để một mình làm bằng cả đội việc thì nhiều mà chỉ có một mình

Chuyện thường gặp

Anh chị bí đề tài. Ngồi nghĩ mãi không biết đăng gì.

Cuối cùng đăng ảnh sản phẩm. Hoặc đăng mẹo chung chung ai cũng biết. Hoặc chúc mừng ngày lễ.

Bài lên, hai ba lượt thích, chìm. Tuần sau lại ngồi nghĩ tiếp.

Trong khi đó, cả ngày anh chị đứng nói chuyện với khách, nghe đủ thứ câu hỏi thật — và không nghĩ rằng chúng là đề tài.

Không phải anh chị hết ý. Là anh chị đang tự cấm mình

Trong đầu ai làm nghề cũng có một danh sách "không nên nói":

Không nên nói hàng của mình có nhược điểm.

Không nên nói cái này khách không cần mua.

Không nên nói trong nghề có kiểu làm ăn không đàng hoàng.

Không nên nói giá vốn.

Cấm hết mấy thứ đó thì còn lại gì? Còn lại đúng những câu vô thưởng vô phạt mà trăm người khác cũng đang đăng.

Đây là chỗ trớ trêu: những câu bị cấm chính là những câu khách đang thắc mắc nhất. Họ nghĩ trong bụng, không tiện hỏi, và không ai chịu trả lời.

Người nào trả lời trước thì người đó được nhớ. Không phải vì giỏi hơn, mà vì dám nói cái mọi người tránh.

Cách làm

① Lập danh sách câu khách hỏi khẽ

Trong một tuần, mỗi lần khách hỏi một câu hơi ngại, ghi vào điện thoại. Thường ra thế này:

"Cái này có phải hàng Trung Quốc không?"
"Sao chỗ kia rẻ hơn của em nhiều thế?"
"Cái gói lớn có đáng tiền hơn gói nhỏ không?"
"Em nói thật đi, có cần thay không hay bán thêm cho anh?"

Mỗi câu là một bài. Một tuần đủ đề tài cho một tháng.

② Trả lời thật — kể cả khi câu trả lời làm mình mất đơn

Đây là chỗ ăn tiền. Trả lời nửa vời thì bằng không.

CÂU HỎI: Gói lớn có đáng tiền hơn gói nhỏ không?

TRẢ LỜI NỬA VỜI:
"Gói lớn tiết kiệm hơn nhiều ạ, anh chị nên lấy gói lớn."

TRẢ LỜI THẬT:
"Gói lớn 2 lít giá 320 nghìn, gói nhỏ 500ml giá 95 nghìn.
Tính ra lít thì gói lớn rẻ hơn 24%.
Nhưng mở ra dùng trong 3 tháng là hỏng.
Nhà nào ít người, một tháng dùng chưa hết nửa lít
thì mua gói lớn là đổ đi, không tiết kiệm gì cả."

Câu trả lời thứ hai làm anh chị mất mấy đơn gói lớn. Đổi lại, người đọc nghĩ: người này không cố bán cho mình.

Và lần sau họ cần mua gì, họ hỏi ai?

③ Nói thẳng cả nhược điểm của hàng mình

Không phải chê hàng mình. Là nói rõ ai không nên mua.

"Loại vải này mát, mặc mùa hè rất dễ chịu. Nhưng nhăn. Ai không thích là ủi thì đừng lấy, mua về lại bực."

Ba câu. Nhưng nó làm mọi câu khen khác của anh chị đáng tin hơn — vì người đọc biết anh chị có nói cả mặt xấu.

④ Nói về cách làm ăn trong nghề, không chỉ tay vào ai

Có thứ trong nghề ai cũng biết mà khách thì không. Nói ra được, miễn là nói về cách làm, không phải về một cửa hàng cụ thể.

"Nhiều chỗ báo giá rẻ vì chưa tính công lắp và phí đi lại. Lúc lắp xong mới cộng thêm. Bảng giá của tôi ghi luôn giá trọn gói, có ghi rõ trong bán kính bao nhiêu cây số."

Vì sao kiểu bài này lại được nhớ lâu

Vì nó khác hẳn cái người ta chờ đợi.

Người lướt mạng đã quen với việc người bán chỉ nói tốt về mình. Não họ tự động bỏ qua. Đến khi gặp một người bán tự nói ra chỗ dở, chỗ không nên mua, chỗ nghề mình có vấn đề — cái đó phá vỡ thói quen, và cái gì phá vỡ thói quen thì được nhớ.

Thêm nữa: kiểu bài này khó bắt chước. Ảnh đẹp thì ai cũng chụp được. Nhưng dám nói ra cái làm mình mất đơn thì phần lớn không dám.

Nói thẳng khác nói xấu như thế nào

Ranh giới nằm ở chỗ nói thẳng thì có ích cho người nghe, nói xấu thì chỉ có ích cho mình.

Nói thẳng : "Cái này nhà ít người thì đừng mua, dùng không hết."
Nói xấu   : "Mấy chỗ kia toàn bán hàng dở."

Nói thẳng : "Nghề này hay có kiểu tính thêm phí lúc lắp xong."
Nói xấu   : "Tiệm bên kia hay chặt chém lắm."

Nói thẳng thì đưa cho khách một thông tin họ dùng được. Nói xấu thì chỉ kéo người khác xuống. Người đọc phân biệt được ngay, và họ chỉ nhớ tốt về kiểu thứ nhất.

Ba chỗ hay làm sai

Nói thẳng nửa vời rồi quay về bán hàng. Viết ba dòng thật, đến dòng thứ tư lại "nhưng bên em thì luôn đảm bảo...". Cả bài hỏng, vì người đọc nhận ra đoạn thật chỉ là mồi.

Chọn câu quá an toàn. "Nhiều người hỏi tôi làm nghề này lâu chưa" — không ai ngại hỏi câu đó cả. Phải chọn đúng câu người ta ngại, thì mới có sức nặng.

Nói thẳng nhưng nói xong không có việc gì cho người đọc làm. Kể ra vấn đề rồi bỏ đó. Kết bằng một điều họ kiểm được: "Trước khi mua chỗ nào, hỏi đúng một câu: giá này đã gồm công lắp chưa?"

Giờ anh chị có gì trong tay

Một danh sách câu khách hỏi khẽ — ghi trong một tuần, đủ đề tài cho cả tháng. Một mẫu trả lời thật có số cụ thể. Và một ranh giới rõ giữa nói thẳng và nói xấu, để nói mạnh mà không mất tư cách.

Làm ngay trong mười phút

Nhớ lại ba câu khách hay hỏi khẽ, kiểu ngại ngại. Chọn một câu, viết câu trả lời thật lòng trong năm dòng. Đó là bài đăng của ngày mai.

Vướng chỗ nào?

Làm theo mà chưa ra thì gọi tôi, vài phút tôi nói luôn. Đây là chỗ khác hẳn khoá học thường — học đến đâu, đỡ đến đó.

📞 Gọi 0828477999💬 Nhắn Zalo

Bài tiếp theo

Tám thứ làm một cái tên được truyền miệng

Trở thành người đáng nhớ

Học tiếp →