Chuyện thường gặp
Khách hài lòng thật. Họ nói sẽ giới thiệu bạn bè.
Rồi hai tháng trôi qua, chẳng thấy ai tới. Không phải họ nói dối. Là đến lúc bạn họ hỏi "có biết chỗ nào làm cái này không", họ ậm ừ: "Có, có một chỗ tôi hay làm, để tôi tìm lại số..."
Rồi quên. Câu chuyện dừng ở đó.
Không phải khách bạc. Là anh chị chưa cho họ một câu dễ nói.
Không phải khách lười giới thiệu
Truyền miệng không diễn ra kiểu trang trọng. Nó diễn ra trong ba giây, giữa lúc ăn cơm, trong lúc chờ xe. Người kể có đúng một câu.
Nếu câu đó khó nói — tên dài, tên trùng, không nhớ nghề gì, không có gì đặc biệt — thì họ bỏ qua, chuyển chuyện khác.
Cho nên việc của anh chị không phải là làm cho khách hài lòng hơn. Khách đã hài lòng rồi. Việc là rút gọn mình xuống thành một câu người ta nói được trong ba giây.
Tám thứ làm một cái tên được truyền miệng
1. NGẮN — 2 đến 4 tiếng, nói một hơi
2. DỄ ĐỌC — nghe qua điện thoại vẫn viết lại đúng
3. GẮN NGHỀ — nghe là biết bán gì
4. GẮN CHỖ — nghe là biết ở đâu
5. CÓ NGƯỜI — có tên một người thật trong đó
6. KHÔNG TRÙNG — gõ lên mạng ra mình, không ra chỗ khác
7. NÓI ĐƯỢC MIỆNG — không phải đánh vần, không phải giải thích
8. CÓ MỘT MÓC — một chi tiết dính lại trong đầu
Không cần đủ tám. Bốn hoặc năm thứ là đã hơn hẳn phần lớn.
Cách làm
① Chấm cái tên hiện tại theo tám thứ trên
Ví dụ thật hay gặp:
"Công ty TNHH Thương mại và Dịch vụ Minh Phát Thịnh Vượng"
Ngắn: không Dễ đọc: không Gắn nghề: không Gắn chỗ: không
Có người: không Không trùng: không Nói được miệng: không Móc: không
→ 0/8
Cái tên đó viết trên giấy tờ thì được. Nhưng nó không bao giờ được ai kể lại.
② Dựng một cái tên gọi — song song với tên đăng ký
Không cần đổi giấy tờ. Giấy tờ giữ nguyên, chỉ thêm một cái tên để người ta gọi.
Công thức chạy được cho hầu hết nghề nhỏ:
TÊN NGƯỜI + NGHỀ + CHỖ
Hùng điện lạnh Cầu Diễn
Lan bánh sinh nhật Đông Anh
Chú Tám sửa xe chợ Bà Chiểu
Ba tiếng đến năm tiếng. Nghe một lần là biết ai, bán gì, ở đâu. Gõ lên Google thường ra đúng mình vì kết hợp này ít trùng.
③ Thêm một cái móc
Cái móc là chi tiết khiến người kể có gì đó để kể thêm, ngoài tên.
"Hùng điện lạnh Cầu Diễn — báo giá xong không đổi"
"Lan bánh Đông Anh — mỗi ngày làm đúng 6 cái"
"Chú Tám chợ Bà Chiểu — không sửa được thì không lấy tiền"
Cái móc không phải khẩu hiệu. Nó là một luật thật anh chị đang làm. Nếu bịa ra thì khách thử một lần là rơi.
④ Dạy khách câu giới thiệu — bằng cách tự nói ra
Ít người làm bước này. Cách làm: cuối mỗi lần bán hàng, tự nói ra câu đó một lần.
"Ai hỏi thì anh cứ bảo Hùng điện lạnh Cầu Diễn, cái ông báo giá xong không đổi ấy."
Nghe hơi ngượng lần đầu. Nhưng nó đặt đúng một câu vào đầu khách — câu mà hai tháng sau họ dùng lại.
⑤ Dán câu đó ở mọi nơi, không đổi một chữ
Tên trang Facebook : Hùng điện lạnh Cầu Diễn
Danh thiếp : Hùng điện lạnh Cầu Diễn — báo giá xong không đổi
Áo đồng phục : Hùng điện lạnh Cầu Diễn
Chữ ký tin nhắn : Hùng điện lạnh Cầu Diễn
Google Maps : Hùng điện lạnh Cầu Diễn
Sửa một chữ ở một chỗ là hỏng. Người ta nghe một câu, gõ lên mạng ra một câu khác, họ nghĩ nhầm chỗ rồi thôi.
Đo xem nó có chạy không
Cách đo rẻ nhất: mỗi khách mới, hỏi "Anh chị biết em qua đâu ạ?" và ghi vào sổ.
Tháng 3: 18 khách mới — 4 do người quen giới thiệu
Tháng 6: 25 khách mới — 11 do người quen giới thiệu
Con số cột thứ hai tăng là cái tên đang được kể lại. Không tăng sau ba bốn tháng thì quay lại xem cái móc — thường là móc chưa đủ rõ, hoặc chưa phải luật thật.
Ba chỗ hay làm sai
Đặt tên nghe sang mà không nói được nghề. "Nhà An Nhiên", "Thảo Mộc Việt" — nghe đẹp, nhưng khách kể lại xong người nghe vẫn không biết bán gì, nên câu chuyện đứt ở đó.
Đổi tên gọi vài tháng một lần. Thấy chán thì đổi. Mỗi lần đổi là xoá hết vốn liếng cũ trong đầu người ta. Chọn một lần, giữ ít nhất ba năm.
Cái móc chỉ là lời khen mình. "Chất lượng số một", "Uy tín hàng đầu" — không móc vào đâu cả, vì ai cũng nói vậy. Móc phải là một luật cụ thể, kiểm được, và làm mình chịu thiệt ở chỗ nào đó.
Giờ anh chị có gì trong tay
Một bảng tám mục để chấm cái tên hiện tại. Một cái tên gọi theo công thức tên người – nghề – chỗ. Một cái móc là luật thật. Một câu tự nói ra cuối mỗi lần bán hàng. Và một con số trong sổ để biết câu đó có đang được kể lại hay không.