LÀM ĐƯỢC

Nó trả lời chung chung — lỗi không nằm ở nó

Bắt đầu cho đúng · bài 4/27 · ⏱ 3 phút

Xong bài này anh chị hiểu vì sao kết quả nhận về nghe đại trà, và biết chính xác phải bù thông tin gì.

Biết mình lãi thật bao nhiêuViết gì để người ta đọc

Bài này nằm ở đâu — xem bản đồ
100%

👉 Kéo để xem hết, chụm hai ngón để phóng

BÁN ĐỀU MÀKHÔNG KIỆT SỨC VIỆC HƯỚNG RA KHÁCH Để người ta biết đến mình không ai biết thì lấy đâu ra khách Để người ta tin mình biết rồi vẫn chưa mua — vì chưa tin Để người ta chịu trả tiền tin rồi mà vẫn “để em suy nghĩ” Để Google dẫn khách về khách đang tìm mà lại ra người khác VIỆC HƯỚNG VÀO MÌNH Tiền đi đâu bán bấy nhiêu mà cuối tháng không dư Để mình không phải ôm hết bán được rồi thì mình kiệt sức Để một mình làm bằng cả đội việc thì nhiều mà chỉ có một mình BẠN Ở ĐÂY

Câu này nhiều người nói y hệt nhau

"Content thì để nó viết… nhưng viết vẫn đại trà, giả giả, chưa có tính thực tiễn."

Đọc thì trơn tru. Câu nào cũng đúng. Nhưng đọc xong thấy trống rỗng — bài này đăng cho tiệm nào

cũng được, không riêng tiệm mình.

Sửa lại thì mất công hơn tự viết. Vài lần như thế là bỏ.

Vì sao ra thứ chung chung

Vì đề bài của anh chị chung chung. Nó chỉ trả về đúng mức thông tin nó nhận được.

Thử nghĩ thế này: nếu có người lạ hoàn toàn, chưa từng đến tiệm anh chị, chưa gặp khách,

không biết anh chị bán bao nhiêu — mà bảo họ "viết bài bán hàng giúp tôi" — họ viết được gì?

Cũng đúng thứ chung chung như vậy. Không phải vì họ dở, mà vì họ không có nguyên liệu.

Bốn thứ thiếu làm bài thành đại trà

① Thiếu người đọc cụ thể

"Viết cho khách hàng của tôi" — khách hàng nào? Bao nhiêu tuổi? Đang lo gì?

Bù vào:

*"Người đọc là thợ xây, 35–50 tuổi, đi làm công trình xa nhà. Sợ nhất là xe hỏng giữa đường
lúc chở đồ nghề. Tiếc tiền nhưng sợ trễ việc hơn."*

② Thiếu chữ thật của khách

Nó không biết khách anh chị gọi cái đó là gì. Nó dùng từ trong sách.

Bù vào:

*"Khách tôi không nói 'bảo dưỡng định kỳ'. Họ nói 'ngó qua cái xe hộ em'.
Họ không nói 'chi phí', họ nói 'hết bao nhiêu'."*

Đây là thứ đắt nhất anh chị có thể đưa cho nó — và không ai đưa được thay anh chị.

③ Thiếu chỗ khác biệt của anh chị

Không nói thì nó viết ra thứ tiệm nào cũng nói được: uy tín, tận tâm, giá tốt.

Bù vào:

"Chỗ tôi khác: sửa xong tôi quay video chỗ vừa thay gửi khách xem. Không tiệm nào quanh đây làm."

④ Thiếu giọng của anh chị

Không có mẫu thì nó dùng giọng mặc định — trơn tru, lịch sự, và giả.

Bù vào: dán vài đoạn anh chị từng viết thật, bảo nó học cách nói.

Câu lệnh chữa bài chung chung

Có sẵn bài dở rồi thì đừng viết lại từ đầu. Đưa cả bài dở vào cho nó sửa:

📋 Câu lệnh — chép nguyên cả khối
Đây là bài bạn viết cho tôi lần trước. Tôi thấy nó chung chung, đăng cho tiệm nào cũng được:

[dán nguyên bài cũ vào đây]

Đây là những thứ bạn còn thiếu:

NGƯỜI ĐỌC:
[họ là ai, bao nhiêu tuổi, làm nghề gì, đang lo lắng điều gì nhất]

CHỮ HỌ DÙNG:
[3-5 câu khách hay nói, chép đúng chữ họ, kể cả nói sai ngữ pháp]

CHỖ TÔI KHÁC:
[điều tôi làm được mà chỗ khác quanh đây không làm]

GIỌNG CỦA TÔI:
[dán 1 tin nhắn anh chị từng gửi khách]

Viết lại bài đó với đủ bốn thứ trên.
Bỏ hết những câu mà tiệm nào cũng nói được.
Sau khi viết xong, liệt kê những câu bạn đã bỏ đi và lý do bỏ.

Dòng cuối cùng đáng giá: bắt nó chỉ ra chỗ nó vừa cắt — đọc danh sách đó là anh chị hiểu ngay

thế nào là câu chung chung, lần sau tự tránh được.

Một cách thử nhanh

Đọc bài xong, tự hỏi: thay tên tiệm mình bằng tên tiệm đối thủ, bài này còn đúng không?

Còn đúng → bài chung chung, chưa dùng được.

Không đúng nữa → bài đã có phần của riêng anh chị.

Làm ngay trong mười phút

Lấy một kết quả anh chị từng nhận mà thấy chán. Đọc lại đề bài mình đã đưa. Đếm xem thiếu mấy trong bốn thứ ở dưới.

Vướng chỗ nào?

Làm theo mà chưa ra thì gọi tôi, vài phút tôi nói luôn. Đây là chỗ khác hẳn khoá học thường — học đến đâu, đỡ đến đó.

📞 Gọi 0828477999💬 Nhắn Zalo

Bài tiếp theo

Cách nói lại cho nó hiểu, thay vì làm lại từ đầu

Bắt đầu cho đúng

Học tiếp →