Cả bài gói trong một hình. Đọc hình trước, rồi đọc chữ cho kỹ.
Chỗ này anh chị gặp rồi
Bảo nó viết bài đăng bán hàng. Nó ra một bài đọc thì trơn tru, nhưng đại trà, giả giả — ai đọc cũng biết là máy viết.
Sửa lại. Sửa xong nhìn còn lâu hơn tự viết.
Vài lần như thế thì bỏ. Quay về làm tay như cũ. Và trong đầu đọng lại một câu: "chắc cái này không hợp với ngành mình."
Không phải nó dở, cũng không phải anh chị kém
Nó không biết gì về anh chị cả.
Không biết anh chị bán gì, khách là ai, giá bao nhiêu, đối thủ quanh đó thế nào, anh chị nói năng kiểu gì. Không biết mà vẫn phải trả lời — nên nó trả lời bằng thứ chung chung nhất, đúng cho mọi người và không đúng riêng với ai.
Giống như thuê một người mới, ngày đầu tiên bảo "em viết bài bán hàng đi" rồi bỏ đi. Người giỏi mấy cũng ra bài chung chung.
Cái thiếu không nằm ở nó. Nằm ở cái đề bài.
Bốn phần một yêu cầu phải có
Thiếu phần nào là hỏng phần đó. Nhớ bốn chữ: VIỆC — AI — DẠNG — TRÁNH.
① VIỆC — làm cái gì, cho ai, trong hoàn cảnh nào
Không viết "viết bài bán hàng". Viết:
"Viết bài đăng Facebook bán gói bảo dưỡng xe máy định kỳ, cho tiệm sửa xe ở khu đông công nhân."
② AI — nói với ai, họ đang nghĩ gì
Đây là phần quyết định bài có giống người thật hay không, và cũng là phần hầu hết bỏ qua.
"Người đọc là công nhân đi làm ca, xe cà tàng, sợ nhất là hỏng xe giữa đường lúc đi làm. Họ tiếc tiền nhưng còn sợ trễ ca hơn."
③ DẠNG — trả về cái gì, dài bao nhiêu
"Viết ba phương án, mỗi phương án dưới 120 chữ, câu ngắn, không dùng từ hoa mỹ. Mở đầu bằng một cảnh cụ thể."
④ TRÁNH — cấm những gì
Phần này gỡ được đúng cái bệnh "đại trà, giả giả".
"Không dùng: bùng nổ, đột phá, giải pháp tối ưu, uy tín hàng đầu. Không dùng dấu chấm than. Không hứa điều mình chưa làm được."
Câu lệnh khung — chép về, điền vào chỗ trống
📋 Câu lệnh — chép nguyên cả khối
Tôi cần bạn giúp một việc. Đọc kỹ bốn phần dưới trước khi trả lời.
VIỆC:
[Viết cái gì, dùng để làm gì, đăng ở đâu]
NÓI VỚI AI:
[Họ là ai, bao nhiêu tuổi, làm nghề gì]
[Họ đang lo lắng điều gì nhất]
[Họ hay nói câu gì — chép đúng chữ họ dùng, đừng viết lại cho hay]
VỀ TÔI:
[Tôi bán gì, giá bao nhiêu]
[Điều tôi làm được mà chỗ khác không làm được]
[Tôi nói chuyện kiểu gì: thẳng thắn / ân cần / ngắn gọn]
TRẢ VỀ:
[Mấy phương án, mỗi cái dài bao nhiêu, định dạng thế nào]
TRÁNH:
- Từ hoa mỹ: bùng nổ, đột phá, tối ưu, hàng đầu, chuyên nghiệp
- Hứa điều tôi chưa làm được
- Câu dài quá hai dòng
Nếu có chỗ nào tôi chưa nói rõ, hỏi lại tôi trước khi viết.
Dòng cuối cùng là dòng đáng giá nhất. Bắt nó hỏi lại thay vì đoán bừa — cắt được phần lớn kết quả trật lất.
Câu lệnh dạy nó nói giọng của anh chị
Bài ra vẫn "giả giả" thì thường vì nó chưa có mẫu giọng của anh chị.
📋 Câu lệnh — chép nguyên cả khối
Dưới đây là ba đoạn tôi tự viết trước đây. Đọc và học cách tôi nói chuyện:
độ dài câu, chỗ tôi hay xuống dòng, từ tôi hay dùng, từ tôi không bao giờ dùng.
[Dán đoạn 1 — một tin nhắn anh chị từng gửi khách]
[Dán đoạn 2 — một bài anh chị từng đăng]
[Dán đoạn 3 — một câu trả lời khách hỏi giá]
Sau khi đọc xong, mô tả lại giọng của tôi bằng 5 gạch đầu dòng.
Tôi sẽ xác nhận, rồi mới nhờ bạn viết.
Bắt nó mô tả lại giọng trước khi viết — đọc phần mô tả đó là biết ngay nó hiểu đúng hay chưa, khỏi tốn công đọc cả bài rồi mới phát hiện sai.
Ba lỗi làm hỏng cả bốn phần
Đề bài một dòng. "Viết bài bán hàng giúp tôi." — Đề bài một dòng thì đừng mong kết quả mười dòng dùng được.
Không kể gì về mình. Nó không biết anh chị khác gì với tiệm bên cạnh thì viết ra bài nào cũng giống bài của tiệm bên cạnh.
Ném một cục việc lớn. "Làm cho tôi cả chiến dịch marketing." — Chia nhỏ ra. Mỗi lần một việc.
Sau bài này anh chị có gì
Bốn phần này dùng được cho mọi việc, không riêng viết bài: nhờ đọc số liệu, nhờ soạn tin nhắn trả lời khách, nhờ dựng bảng giá.
Việc nào cũng hỏi đủ bốn câu: làm cái gì · cho ai · ra dạng gì · tránh gì.