LÀM ĐƯỢC

Việc dài thì chia nhỏ, đừng ném một cục

Giao việc cho ra việc · bài 10/27 · ⏱ 5 phút

Xong bài này anh chị giao việc dài cho trợ lý ai theo từng chặng, nhận về đúng thứ mình cần thay vì một cục phải sửa hết.

Bài này nằm ở đâu — xem bản đồ
100%

👉 Kéo để xem hết, chụm hai ngón để phóng

BÁN ĐỀU MÀKHÔNG KIỆT SỨC VIỆC HƯỚNG RA KHÁCH Để người ta biết đến mình không ai biết thì lấy đâu ra khách Để người ta tin mình biết rồi vẫn chưa mua — vì chưa tin Để người ta chịu trả tiền tin rồi mà vẫn “để em suy nghĩ” Để Google dẫn khách về khách đang tìm mà lại ra người khác VIỆC HƯỚNG VÀO MÌNH Tiền đi đâu bán bấy nhiêu mà cuối tháng không dư Để mình không phải ôm hết bán được rồi thì mình kiệt sức Để một mình làm bằng cả đội việc thì nhiều mà chỉ có một mình BẠN Ở ĐÂY

Chuyện thường gặp

Anh chị gõ vào một câu dài: "Viết cho tôi bộ tài liệu bán hàng cho tiệm, gồm bảng giá, kịch bản tư vấn, bài đăng và tin nhắn chăm khách."

Máy trả về một cục. Dài, đủ mục, nhìn có vẻ được.

Đọc kỹ thì bảng giá sai, kịch bản không giống cách anh chị nói, bài đăng chung chung, tin nhắn thì như của công ty nào khác.

Sửa thì phải sửa hết. Sửa xong mất nhiều thời gian hơn tự làm.

Rồi kết luận: máy này không dùng được.

Không phải máy kém — là cách giao

Giao một cục thì máy phải đoán rất nhiều chỗ. Đoán giá, đoán giọng, đoán khách của anh chị là ai.

Mỗi chỗ đoán sai kéo theo mọi thứ phía sau sai. Đến khi anh chị đọc thì cả cục đã lệch, không cứu được chỗ nào.

Nếu chia ra ba chặng thì khác hẳn. Chặng một sai, sửa ngay lúc nó còn ngắn. Chặng hai đứng trên chặng một đã đúng. Đến chặng ba thì gần như không phải sửa.

Cùng một việc, cùng một cái máy. Chỉ khác chỗ chặn lại để xem giữa chừng.

Thứ anh chị cần không phải phần mềm đắt tiền

Không cần công cụ nào thêm. Chỉ cần đổi một thói quen: trước khi gõ, viết ra ba chặng.

Và mỗi lần giao một chặng phải đủ bốn phần:

Việc gì    : làm cái gì, ra bao nhiêu, dài bao nhiêu
Cho ai     : khách của tôi là ai, họ đang lo gì
Ra dạng gì : bảng, danh sách, đoạn văn, tin nhắn
Tránh gì   : điều cấm — bịa số, hứa hẹn, lộ tên khách

Thiếu phần nào thì máy tự điền phần đó. Nó điền theo cái chung chung, không theo nghề của anh chị.

Bước 1 — Xẻ việc dài ra chặng

Luật xẻ: mỗi chặng phải xem được và duyệt được trong hai phút.

Việc dài: soạn bộ tài liệu bán hàng cho tiệm rèm cửa

Chặng 1 : Liệt kê 8 câu khách hay hỏi nhất, xếp theo thứ tự hay gặp
Chặng 2 : Với 8 câu đó, viết câu trả lời gọn, mỗi câu 3-4 dòng
Chặng 3 : Từ các câu trả lời đã duyệt, viết kịch bản tư vấn tại tiệm
Chặng 4 : Từ kịch bản, rút thành tin nhắn Zalo gửi khách hỏi giá

Chặng 1 chỉ là một danh sách. Đọc ba mươi giây là biết đúng hay sai. Sai thì sửa ngay, mất một phút.

Nếu nhắm mắt giao cả bốn chặng, cái sai ở chặng 1 sẽ nằm trong từng chữ của chặng 4.

Bước 2 — Giao chặng một, kèm đủ bốn phần

📋 Câu lệnh — chép nguyên cả khối
Nghề của tôi là [ghi nghề]. Tiệm ở [ghi nơi].
Khách của tôi là [tả khách: ai, bao nhiêu tuổi, đang lo gì nhất].

VIỆC: Liệt kê 8 câu hỏi mà khách hay hỏi tôi nhất trước khi mua,
xếp từ hay gặp nhất xuống.

RA DẠNG: một danh sách đánh số. Mỗi dòng chỉ một câu hỏi,
viết đúng như cách khách nói ngoài đời, không viết kiểu sách vở.

TRÁNH:
- Không trả lời, chỉ liệt kê câu hỏi
- Không bịa con số, không bịa tên khách
- Không viết thêm phần mở bài kết bài

Chỗ nào chưa rõ thì hỏi tôi trước khi làm.

Đọc kết quả. Câu nào không phải khách mình thì gạch. Thiếu câu nào thì thêm vào bằng tay.

Bước 3 — Chặng sau đứng trên chặng trước đã duyệt

Chặng hai bắt đầu bằng việc dán lại kết quả chặng một đã sửa:

📋 Câu lệnh — chép nguyên cả khối
Đây là 8 câu khách tôi hay hỏi, tôi đã duyệt:
[dán danh sách đã sửa]

VIỆC: Với mỗi câu, viết câu trả lời tôi sẽ nói ngoài đời.
Mỗi câu trả lời 3-4 dòng, không dài hơn.

CHO AI: khách đang phân vân giữa tiệm tôi và tiệm khác,
lo nhất là mua đắt và mua phải hàng kém.

RA DẠNG: giữ nguyên thứ tự 8 câu. Mỗi câu một mục.
Xưng "tôi", gọi khách là "anh chị". Câu ngắn.

TRÁNH:
- Không thêm con số giá nào, tôi sẽ tự điền giá
- Không hứa bảo hành, không hứa thời gian giao hàng
- Không nói xấu tiệm khác

Cứ thế đến hết. Mỗi lần nhận về đọc hai phút rồi mới đi tiếp.

Ba chỗ hay làm sai

Xẻ ra rồi vẫn giao một lượt. Viết bốn chặng vào cùng một khối lệnh thì không khác gì giao một cục. Phải giao xong, xem, sửa, rồi mới giao tiếp.

Chặng sau không dán lại kết quả đã sửa. Máy không nhớ chắc chắn những gì anh chị vừa sửa bằng tay. Dán lại bản đã duyệt vào đầu chặng sau — mất mười giây, tiết kiệm cả buổi.

Quên phần "tránh gì". Đây là phần hay bị bỏ nhất và cũng là phần cứu anh chị nhiều nhất. Không cấm thì máy sẽ tự thêm số liệu, tự hứa bảo hành, tự bịa lời khen của khách. Mấy thứ đó đăng lên là mất uy tín.

Ba việc phải tự tay xem lại, không được giao thẳng

Có ba loại việc máy chỉ được soạn nháp, anh chị đọc lại rồi mới gửi đi:

  • Việc dính tiền — bảng giá, báo giá, chiết khấu. Sai một con số là mất tiền thật.
  • Việc là lời hứa với khách — bảo hành, thời gian giao, cam kết kết quả. Máy hứa, anh chị phải gánh.
  • Việc có thông tin cá nhân của khách — tên, số điện thoại, ảnh, hồ sơ. Đừng nạp mấy thứ này vào công cụ. Muốn nhờ máy xử thì bỏ hết phần nhận dạng ra trước.

Sau bài này anh chị có gì

Việc dài  →  Chặng 1  →  [xem 2 phút]  →  Chặng 2  →  [xem 2 phút]  →  Chặng 3
              ngắn          sửa ngay        đứng trên       sửa ngay       gần đúng
                                            bản đã đúng                     luôn

Cùng một cái máy, cùng một việc. Khác nhau ở chỗ anh chị có chặn lại giữa chừng hay không.

Ném một cục thì phải sửa cả cục. Chia ba chặng thì mỗi lần chỉ sửa một dòng.

Làm ngay trong mười phút

Lấy việc dài anh chị đang định giao. Viết ra ba chặng của nó. Giao chặng một trước, đừng giao cả ba.

Vướng chỗ nào?

Làm theo mà chưa ra thì gọi tôi, vài phút tôi nói luôn. Đây là chỗ khác hẳn khoá học thường — học đến đâu, đỡ đến đó.

📞 Gọi 0828477999💬 Nhắn Zalo

Bài tiếp theo

Vì sao phải có bộ nhớ riêng — và nó khác gì với hỏi đáp thường

Dựng bộ não riêng

Học tiếp →