Chuyện thường gặp
Ngồi nghĩ mãi không ra đăng gì. Nghĩ ra được thì đăng lên, im lặng.
Vấn đề không phải hết ý. Vấn đề là đang đoán xem khách quan tâm gì.
Trong khi ngay lúc này, ngoài kia có hàng trăm người đang gõ ra bằng chữ của chính họ điều họ lo lắng. Miễn phí, công khai, ai đọc cũng được.
Chỗ đó là phần bình luận dưới quảng cáo của những người cùng ngành.
Không phải anh chị thiếu ý tưởng
Người ta rất ít khi tự nhiên lên mạng viết ra nỗi lo của mình. Nhưng khi thấy một quảng cáo chào đúng thứ mình đang cần, họ hỏi ngay.
Và họ hỏi bằng đúng chữ họ nghĩ trong đầu — không phải chữ trong ngành.
Người trong nghề viết "giải pháp chống thấm sàn mái". Khách gõ "nhà em cứ mưa là dột chỗ tường, sửa hai lần rồi vẫn thế".
Cả hai nói cùng một chuyện. Nhưng chỉ câu thứ hai mới kéo được người giống họ.
Cách làm
① Tìm chỗ có bình luận
Không cần công cụ gì. Ba chỗ dễ nhất:
- Lướt trang cá nhân, gặp quảng cáo cùng ngành thì dừng lại
- Vào thẳng trang của vài người làm cùng nghề, tìm bài nào nhiều bình luận nhất
- Vào nhóm nghề, tìm bài hỏi han của người đang cần mua
Bài càng nhiều bình luận càng đáng đọc. Bài mấy trăm bình luận là một cuộc phỏng vấn khách hàng có sẵn.
② Chép lại nguyên văn, đừng viết lại cho hay
Đây là chỗ dễ hỏng nhất. Chép nguyên văn, giữ cả chỗ nói vụng.
"cái này nhà cấp 4 dùng được không ạ"
"giá bao nhiêu v ad"
"em ở xa có ship k"
"hôm trc em mua chỗ khác dùng 3 tháng hỏng r"
"tự lắp được không hay phải thuê thợ"
"bảo hành mấy năm ạ"
Sáu dòng này đã là sáu bài. Và anh chị không phải nghĩ ra chữ nào.
Lưu ý: chỉ lấy câu hỏi và nỗi lo. Không chép tên người, không chụp ảnh màn hình có tên hay ảnh đại diện của họ đem đăng. Đó là người thật, họ không hề biết mình đang bị đem ra làm ví dụ.
③ Xếp thành bốn nhóm
Chép được ba bốn chục câu rồi thì xếp lại:
Nhóm 1 — Sợ mất tiền oan : "mua chỗ khác 3 tháng hỏng", "sợ hàng giả"
Nhóm 2 — Không biết hợp không : "nhà cấp 4 dùng được không", "diện tích nhỏ"
Nhóm 3 — Vướng chuyện thực tế : "ship xa", "tự lắp được không", "mất mấy ngày"
Nhóm 4 — Hỏi giá và điều kiện : "bao nhiêu", "trả góp", "bảo hành"
Nhóm nào nhiều câu nhất là nỗi lo lớn nhất của thị trường. Bài đầu tiên nên viết về nhóm đó.
④ Biến mỗi câu thành một bài
Cách viết đơn giản nhất: lấy câu hỏi làm tiêu đề, trả lời thật, hết bài.
Tiêu đề: "Nhà cấp bốn dùng loại này được không?"
Thân bài: Được, nhưng có một chỗ phải để ý... (rồi trả lời như đang nói với một người)
Đừng viết vòng vo cho sang. Người ta hỏi gì thì trả lời nấy.
Đây là khối lệnh xếp hộ phần này:
📋 Câu lệnh — chép nguyên cả khối
Dưới đây là các câu hỏi tôi chép được từ phần bình luận của khách
trong ngành của tôi. Nghề của tôi là [ghi nghề].
Hãy làm 3 việc:
1. Xếp các câu này thành 4-5 nhóm nỗi lo, đặt tên từng nhóm bằng
chữ của khách chứ không phải thuật ngữ ngành.
2. Đếm xem nhóm nào nhiều câu nhất.
3. Với mỗi nhóm, đề xuất 3 tiêu đề bài viết. Tiêu đề phải dùng chính
chữ khách đã dùng, không được viết hoa mỹ lại.
Không bịa thêm câu hỏi nào ngoài danh sách tôi đưa.
Danh sách câu hỏi:
[dán vào đây]
Ba chỗ hay làm sai
Đọc bình luận rồi đi tranh cãi hoặc chào hàng trong đó. Đây là trang của người khác. Vào đó chào hàng là cách nhanh nhất để bị chặn và mang tiếng. Chỉ đọc, chỉ chép, rồi về nhà mình viết.
Chép luôn cả bài của người ta. Cái đáng lấy là câu hỏi của khách, không phải nội dung người ta viết. Chép nội dung là việc khác hẳn, và đừng làm — vừa sai, vừa không có gì riêng để người ta nhớ mình.
Đọc một lần rồi thôi. Nỗi lo của khách đổi theo mùa, theo giá cả, theo thứ mới ra. Đặt lịch mỗi tháng ngồi đọc bình luận một buổi ba mươi phút. Một buổi đó nuôi cả tháng nội dung.
Giờ anh chị có gì trong tay
Anh chị không cần nghĩ ra ý. Ý đang nằm sẵn ngoài kia, viết bằng chữ của khách.
Việc của anh chị là đi chép về, xếp lại, rồi trả lời cho tử tế.