Chuyện thường gặp
Cuối tháng, anh chị mở điện thoại xem trang bán hàng. Bài đăng có mấy nghìn lượt xem. Tin nhắn có mấy chục. Bấm bụng thấy "cũng đông đấy chứ".
Rồi mở sổ tiền ra. Vẫn không dư.
Tháng sau lại thế. Xem số, thấy số nhích lên, thấy yên tâm. Nhưng chưa lần nào nhìn số xong mà quyết được một việc gì cả.
Đó là dấu hiệu anh chị đang nhìn số để tự an ủi, không phải để quyết.
Không phải anh chị lười tính
Anh chị vẫn xem số đều. Vấn đề là người ta đưa cho anh chị nhầm loại số.
Các nền tảng bày sẵn ra lượt xem, lượt thích, lượt theo dõi. Những số đó luôn tăng. Chúng được thiết kế để tăng, vì tăng thì anh chị đăng tiếp, chạy tiếp.
Số nào tăng đều mà không nói được điều gì, số đó là thuốc an thần.
Số để quyết thì khác. Nó khó nhìn, nó hay xấu, và mỗi lần nhìn xong anh chị buộc phải làm một việc. Loại số đó không nằm trên bảng có sẵn — nó nằm trong sổ của anh chị.
Không ai đưa cho anh chị được. Người dạy không biết một đơn của anh chị lãi bao nhiêu.
Cách làm
① Chốt lấy đúng ba con số, bỏ hết phần còn lại
Ba con số này thôi. Ghi tay ra giấy cũng được.
A — tiền đã bỏ ra để kéo khách trong kỳ
B — số người thật sự hỏi mua (nhắn tin, gọi, tới tận nơi)
C — số người trả tiền
Lượt xem, lượt thích không nằm trong ba số này. Chúng không mua hàng.
② Ép ba con số ra hai chỉ số biết nói
Giá một người hỏi = A ÷ B
Giá một khách thật = A ÷ C
Ví dụ tiệm sửa xe máy tiêu 3.000.000 chạy quảng cáo trong tháng, có 60 người nhắn, 12 người mang xe tới:
3.000.000 ÷ 60 = 50.000 / một người hỏi
3.000.000 ÷ 12 = 250.000 / một khách thật
③ Đặt cạnh cái trần, rồi mới quyết
Trần chi phí kéo khách là mức cao nhất anh chị được phép tiêu để có một khách mà vẫn có lãi. Nó tính từ giá trị một khách quen, không phải từ một đơn lẻ.
Lấy bộ số dùng xuyên suốt trang này:
Lãi thật một đơn 1.500.000
Giá trị một khách quen (cả đời) 54.000.000 ← ước lượng, không phải tiền đã có
Trần chi phí kéo khách 16.200.000
250.000 so với trần 16.200.000 — còn rất xa trần. Vậy quyết định là đổ thêm, không phải "để xem thêm tháng nữa".
Nhắc một câu cho rõ: con số 54.000.000 là ước lượng dựa trên khách quay lại đều đặn. Nó chưa nằm trong két. Đừng tiêu trước.
④ Viết câu quyết định ra, kèm ngày
Ngày 09/09 — giá một khách 250.000, trần 16.200.000.
QUYẾT: tăng ngân sách từ 3 lên 5 triệu.
Xem lại ngày 09/10. Nếu giá một khách vượt 16.200.000 thì DỪNG.
Có ngày xem lại thì mới là quyết định. Không có ngày thì chỉ là cảm giác.
⑤ Nhờ AI dựng bảng cho khỏi ngồi tính tay
📋 Câu lệnh — chép nguyên cả khối
Bạn dựng giúp tôi một bảng theo dõi đơn giản, mỗi tháng một dòng.
Cột: tháng | tiền kéo khách | số người hỏi | số người mua |
giá một người hỏi | giá một khách | quyết định (đổ thêm / giữ / dừng).
Trần chi phí kéo khách của tôi là [ghi số].
Viết công thức rõ ràng, không dùng thuật ngữ tiếng Anh.
Ba chỗ hay làm sai
Nhìn số tổng, không nhìn số một khách. Doanh thu tháng này cao hơn tháng trước, thấy vui. Nhưng tiền quảng cáo tăng gấp đôi. Số tổng che mất chỗ đang chảy máu. Luôn chia xuống một khách.
Đổi cách làm giữa chừng rồi vẫn so số. Tuần một chạy kiểu này, tuần hai đổi ảnh đổi giá đổi cả lời rao, cuối tháng gộp lại so. Số ra không nói lên gì. Muốn số biết nói thì mỗi lần chỉ đổi một thứ.
Dừng quá sớm vì một tuần xấu. Bốn ngày không ai hỏi là chuyện bình thường của tiệm nhỏ. Đặt trước mốc: đủ 30 người hỏi mới được kết luận. Chưa đủ mốc thì chưa quyết.
Giờ anh chị có gì trong tay
Nhìn số để quyết nghĩa là: mỗi lần mở sổ ra, anh chị phải bước ra khỏi đó với một câu — đổ thêm, giữ nguyên, hay dừng.
Mở sổ mà chỉ thấy nhẹ người, thì tháng sau vẫn sẽ mở sổ và vẫn thấy nhẹ người. Và cuối năm vẫn không dư.