Chuyện thường gặp
Anh chị làm từ sáu giờ sáng tới mười giờ đêm. Không ngồi không phút nào.
Trả lời tin nhắn. Chỉnh lại ảnh sản phẩm. Sửa cái bảng giá. Đi lấy hàng. Ghi sổ. Nghĩ xem mai đăng gì.
Cuối tuần nhìn lại: mệt rã. Doanh thu vẫn như tuần trước.
Rồi nghe người ta nói "phải sắp xếp thời gian". Anh chị cũng muốn sắp lắm. Nhưng việc nào cũng thấy cần, bỏ cái nào cũng thấy tiếc.
Không phải anh chị quản lý thời gian kém
Anh chị không thiếu kỷ luật. Anh chị thiếu một cái thước để biết việc nào đáng làm.
Người ta dạy chia lịch, dạy làm việc quan trọng trước. Nhưng "quan trọng" là một từ. Từ thì ai cũng gật, về nhà vẫn không cắt được việc nào, vì không có gì để so.
Cái thước ở đây là số. Mục tiêu năm 600.000.000, lãi thật một đơn 1.500.000, ra 400 đơn một năm. Chốt 20% nghĩa là muốn 400 đơn thì cần 2.000 người hỏi trong năm. Mỗi ngày làm việc phải có khoảng 6,4 người hỏi.
Có con số đó rồi thì mọi việc trong ngày trả lời được một câu duy nhất: việc này có kéo thêm người hỏi, hay có biến người hỏi thành người mua không?
Không thì nó là việc phụ. Việc phụ vẫn phải làm, nhưng không được ăn hết ngày.
Cách làm
① Đổ hết việc ra rồi xếp làm ba đống
Ghi thật, đừng ghi việc mình nghĩ là mình làm.
ĐỐNG 1 — kéo người hỏi
đăng bài, quay video, chạy quảng cáo, nhờ khách cũ giới thiệu
ĐỐNG 2 — biến người hỏi thành người mua
trả lời tin nhắn, gửi báo giá, gọi lại khách để ngỏ
ĐỐNG 3 — việc phải làm nhưng không đẻ ra khách
ghi sổ, lấy hàng, dọn kho, sửa ảnh, đổi phông chữ trang web
Đống 3 luôn là đống nặng nhất. Vì nó dễ, làm xong thấy sướng, và không ai từ chối mình.
② Tính giờ, đừng đoán giờ
Một tuần thật của một tiệm in áo:
Đống 1 3 giờ
Đống 2 4 giờ
Đống 3 28 giờ
Nhìn con số này thì hết cãi. Không phải thiếu thời gian. Là thời gian đang nằm sai chỗ.
③ Gom việc cùng loại vào một buổi
Việc giết thời gian nhiều nhất không phải bản thân việc, mà là chuyển qua chuyển lại giữa các việc.
Sáng thứ Hai, 3 giờ → ngồi viết một lượt nội dung cho CẢ TUẦN
Mỗi ngày 2 khung 30 phút → trả lời tin nhắn, gọi khách
Chiều thứ Bảy, 2 giờ → ghi sổ, lấy hàng, dọn kho
Ngồi một buổi làm xong nội dung cả tuần thì rẻ hơn nhiều so với mỗi sáng vắt óc nghĩ một bài.
④ Cắt hoặc đưa cho người khác đống 3
Không cắt hết được. Nhưng cắt được kha khá:
- Ghi sổ mỗi ngày → gom một tuần một lần.
- Sửa ảnh cho đẹp hơn tí → bỏ. Khách chưa bao giờ vì cái đó mà không mua.
- Đổi phông chữ, đổi màu nút trên trang → bỏ.
- Lấy hàng → thuê giao, tính ra rẻ hơn hai giờ của anh chị.
Một câu để tự hỏi khi phân vân: nếu tuần này tôi không làm việc này, có ai ít hỏi mua đi không?
⑤ Nhờ AI làm phần lặp lại
📋 Câu lệnh — chép nguyên cả khối
Tôi làm nghề [ghi nghề]. Mỗi tuần tôi cần đăng [số] bài.
Bạn giúp tôi soạn sẵn nội dung cho cả tuần trong một lần.
Với mỗi bài: 1 câu mở đầu và 4-6 câu thân bài.
Câu mở đầu KHÔNG được hứa nhiều hơn thứ thân bài nói tới —
nói gì thì trong bài phải có đúng cái đó.
Không doạ, không hối thúc, không bịa lời khách khen.
Văn xuôi tiếng Việt, câu ngắn, xưng "tôi", gọi người đọc "anh chị".
Ba chỗ hay làm sai
Cắt đống 3 xuống rồi lấp chỗ trống bằng đống 3 khác. Bỏ được việc dọn kho, hôm sau ngồi ba tiếng chọn màu logo. Thời gian tiết kiệm được phải chuyển sang đống 1 và 2, nếu không thì không đổi gì cả.
Gom việc nhưng không đặt giờ cố định. "Tuần nào rảnh thì viết một lượt" — rồi không tuần nào rảnh. Phải là một khung giờ có tên, ghi vào lịch như một cái hẹn với khách.
Bỏ luôn đống 2 vì tưởng đống 1 quan trọng hơn. Kéo về 20 người hỏi mà trả lời chậm hai ngày thì mất gần hết. Đống 2 rẻ hơn đống 1 rất nhiều — người ta đã tự tìm tới rồi.
Giờ anh chị có gì trong tay
Tuần sau anh chị không cần làm ít việc đi. Chỉ cần đống 1 và đống 2 chiếm được nửa số giờ thay vì một phần năm.
Đo lại sau bốn tuần bằng đúng một con số: số người hỏi mỗi ngày. Nếu nó nhích lên, cách sắp việc mới đang đúng. Nếu không nhích, sắp lại tiếp — nhưng ít ra lần này anh chị biết mình đang sửa cái gì.