Cả bài gói trong một hình. Đọc hình trước, rồi đọc chữ cho kỹ.
Chuyện thường gặp
Tháng này đông khách. Làm từ sáng tới tối, về nhà mệt rã. Cuối tháng đếm tiền, thấy khá.
Tháng sau muốn nhiều hơn. Cách duy nhất anh chị nghĩ ra là: làm thêm giờ. Nhận thêm khách. Bớt nghỉ Chủ nhật.
Rồi tới một điểm không đi thêm được nữa. Không phải vì thiếu khách. Vì hết giờ.
Không phải anh chị lười. Là cái trần có thật
Một ngày có hai mươi tư tiếng. Trừ ngủ, ăn, đi lại, còn khoảng mười tiếng làm được việc. Đó là trần vật lý, không ai vượt được — người giỏi nhất thế giới cũng chỉ có bấy nhiêu.
Cho nên khi thu nhập của anh chị buộc chặt vào số giờ ngồi làm, thì thu nhập cũng có trần. Trần đó tính ra được, và thường thấp hơn anh chị tưởng.
Đây không phải lỗi cố gắng. Anh chị cố gắng rất nhiều rồi. Vấn đề nằm ở chỗ khác: thứ anh chị đang bán là thời gian của chính mình. Bán hết là hết, không còn gì để bán nữa.
Nghỉ ốm một tuần thì tuần đó thu nhập bằng không. Đi đám cưới nửa ngày thì mất nửa ngày tiền. Cái nghề nào tính tiền theo giờ cũng thế cả.
Cách làm: tách "công làm ra thứ đó" khỏi "số lần bán được"
① Tính ra cái trần của mình
Đừng đoán. Tính.
Một thợ cắt tóc, mỗi khách 45 phút, giá 100 nghìn. Ngày làm 10 tiếng, nghỉ Chủ nhật.
10 tiếng ÷ 0,75 tiếng = ~13 khách / ngày
13 × 100.000 = 1.300.000 / ngày
1.300.000 × 26 = 33.800.000 / tháng
Ba mươi ba tám. Đó là trần. Không phải mục tiêu — là mức cao nhất về mặt vật lý, giả sử kín lịch cả tháng, không ốm, không nghỉ.
Thực tế thường chỉ đạt sáu bảy phần con số này.
② Nhìn ra thứ mình làm đi làm lại
Trong nghề nào cũng có việc lặp. Mỗi khách mới, anh chị nói lại đúng những câu đó.
Người dạy nghề: buổi đầu nào cũng giảng lại phần cơ bản.
Kế toán thuê: khách nào cũng hỏi đúng mấy câu về hoá đơn.
Thợ sửa xe: tuần nào cũng chỉ khách cách tự kiểm tra trước chuyến đi xa.
Chỗ lặp đi lặp lại đó chính là thứ làm một lần được.
③ Làm nó thành một thứ đứng riêng
Quay lại một lần cho gọn. Viết ra thành tài liệu. Ghi âm. Làm bộ mẫu điền sẵn.
Không cần đẹp. Cần đúng và dùng được.
④ Tính lại trần mới
Người dạy nghề, bình thường dạy kèm 3 triệu một khoá, mỗi tháng ôm được 8 người.
Kiểu cũ: 8 × 3.000.000 = 24.000.000 / tháng — và tháng nào cũng phải dạy lại
Giờ bỏ ba tuần làm một bộ hướng dẫn quay sẵn, bán 500 nghìn.
Tháng 1: bán 12 bộ × 500.000 = 6.000.000 (công đã bỏ xong)
Tháng 2: bán 15 bộ × 500.000 = 7.500.000 (công thêm: 0)
Tháng 3: bán 15 bộ × 500.000 = 7.500.000 (công thêm: 0)
Ba tuần công bỏ ra một lần. Từ tháng thứ hai trở đi, tiền về mà không phải ngồi dạy lại.
⛔ Nói cho rõ: vẫn tốn công. Ba tuần đó là ba tuần thật, mệt thật. Khác biệt duy nhất là bỏ công một lần, còn bán được nhiều lần. Không ai tặng anh chị tiền cả.
Ba chỗ hay làm sai
Bỏ nghề cũ để chạy theo cái mới. Đừng. Nghề đang nuôi anh chị thì giữ. Thứ làm một lần này là thêm vào, làm bằng thời gian rảnh, không phải thay thế.
Làm thứ quá to. Định làm bộ 50 bài, làm được 6 bài thì bỏ. Làm cái nhỏ nhất bán được đã — một bộ mẫu, một buổi hướng dẫn quay sẵn.
Tưởng làm xong là tự có tiền. Không. Làm xong mới là nửa việc. Nửa còn lại là cho người ta biết nó tồn tại. Thứ nằm im trong máy thì không bán được lần nào cả.
Giờ anh chị có gì trong tay
Một con số: trần thu nhập theo giờ của mình.
Và một cái tên: thứ trong nghề anh chị đang nói đi nói lại với mọi khách — thứ đầu tiên đáng làm một lần.