LÀM ĐƯỢC

Khách là người hùng, mình chỉ là người dẫn đường

Giữ giá, không đua rẻ · bài 20/21 · ⏱ 4 phút

Xong bài này anh chị kể chuyện theo hướng khách là người làm nên chuyện, còn mình đứng bên cạnh chỉ đường.

Để người ta chịu trả tiền

Bài này nằm ở đâu — xem bản đồ
100%

👉 Kéo để xem hết, chụm hai ngón để phóng

BÁN ĐỀU MÀKHÔNG KIỆT SỨC VIỆC HƯỚNG RA KHÁCH Để người ta biết đến mình không ai biết thì lấy đâu ra khách Để người ta tin mình biết rồi vẫn chưa mua — vì chưa tin Để người ta chịu trả tiền tin rồi mà vẫn “để em suy nghĩ” BẠN Ở ĐÂY Để Google dẫn khách về khách đang tìm mà lại ra người khác VIỆC HƯỚNG VÀO MÌNH Tiền đi đâu bán bấy nhiêu mà cuối tháng không dư Để mình không phải ôm hết bán được rồi thì mình kiệt sức Để một mình làm bằng cả đội việc thì nhiều mà chỉ có một mình

Chuyện thường gặp

Trang giới thiệu viết: "Chúng tôi thành lập năm 2016. Chúng tôi có đội ngũ giàu kinh nghiệm. Chúng tôi tự hào là đơn vị hàng đầu..."

Đọc thì không sai. Nhưng khách đọc xong không thấy mình ở đâu trong đó.

Rồi khách đi chỗ khác — chỗ mà ngay dòng đầu đã nói về chuyện của họ.

Không phải anh chị khoe khoang

Anh chị viết vậy vì được dạy vậy. Mẫu trang giới thiệu nào cũng bắt đầu bằng "chúng tôi".

Nhưng khách bỏ tiền ra không phải để anh chị thành công. Họ bỏ tiền để họ giải quyết được chuyện của họ.

Trong đầu mỗi người, họ là nhân vật chính. Ai kể chuyện mà đặt mình vào chỗ nhân vật chính thì bị nghe như người khoe.

Đổi lại vai thì mọi thứ chạy: khách là người hùng, người đang có một chuyện khó phải giải. Anh chị là người dẫn đường — người đã đi con đường đó nhiều lần, biết chỗ nào sụt, chỗ nào tắt.

Người dẫn đường không cần giỏi hơn người hùng. Chỉ cần đi trước và biết đường. Vị trí đó dễ tin hơn vị trí anh hùng rất nhiều.

Cách làm

① Nhận ra ai đang đứng ở giữa câu

NHÂN VẬT CHÍNH LÀ MÌNH:
  "Chúng tôi tự hào mang đến giải pháp toàn diện,
   khẳng định vị thế hàng đầu trong ngành."

NHÂN VẬT CHÍNH LÀ KHÁCH:
  "Anh chị mở quán tháng sau, còn ba tuần,
   mà chưa có biển, chưa có menu, chưa biết bắt đầu từ đâu."

Câu dưới chưa nói gì về anh chị. Nhưng khách đọc là dừng lại.

② Xếp lại theo bốn nhịp

1. Anh chị đang ở đâu   — nói đúng hoàn cảnh họ, bằng chữ họ nói
2. Chỗ khó là chỗ nào   — gọi tên thứ đang chặn họ
3. Tôi đã đi qua đó     — bằng chứng ngắn, kiểm được, không khoe
4. Đường đi ba bước     — nói rõ tiếp theo làm gì

Phần "tôi" chỉ chiếm một nhịp trong bốn. Và nó ở nhịp thứ ba, không phải nhịp đầu.

③ Viết bằng chứng theo kiểu người dẫn đường

KIỂU ANH HÙNG:
  "Chúng tôi là đơn vị số một, đội ngũ chuyên gia hàng đầu."

KIỂU DẪN ĐƯỜNG:
  "Bảy năm nay tôi làm biển hiệu cho quán ăn ở khu này.
   Ba quán gần chợ là tôi làm. Anh chị qua xem trực tiếp được."

Câu dưới nhỏ hơn, nhưng khách kiểm được trong ba mươi giây. Kiểm được thì tin.

④ Nói rõ bước tiếp theo, đừng để khách tự nghĩ

Người hùng cần người dẫn đường chỉ bước kế tiếp, không cần nghe giảng.

"Anh chị nhắn cho tôi kích thước mặt tiền và tên quán.
 Trong hai ngày tôi gửi hai mẫu biển kèm giá.
 Ưng thì làm, không ưng thì thôi, không mất gì."

⑤ Đổi lại tờ báo giá theo cùng cách

Không mở đầu bằng thông tin công ty. Mở đầu bằng một câu tóm hoàn cảnh của họ:

"Quán 4 mét mặt tiền, khai trương 20/10, cần biển và menu kịp trước ngày đó."

Khách đọc dòng đó là biết anh chị đã nghe họ nói.

⑥ Nhờ AI viết lại

📋 Câu lệnh — chép nguyên cả khối
Đây là đoạn giới thiệu hiện tại của tôi: [dán vào]
Khách của tôi thường đang ở hoàn cảnh: [ghi hoàn cảnh thật]
Chỗ khó nhất của họ là: [ghi ra]
Bằng chứng thật của tôi: [số năm, số công trình, thứ khách kiểm được]

Viết lại theo 4 nhịp: hoàn cảnh khách / chỗ khó / bằng chứng của tôi /
ba bước tiếp theo. Khách là nhân vật chính, tôi là người dẫn đường.
Chỉ dùng bằng chứng tôi đưa, không bịa thêm con số hay lời khách khen.
Không chê ai, không hứa giàu nhanh. Câu ngắn, xưng "tôi", gọi người đọc "anh chị".

Ba chỗ hay làm sai

Đổi chữ mà không đổi vai. Thay hết "chúng tôi" thành "anh chị" nhưng nội dung vẫn là kể công. Vai đổi thật thì nội dung phải đổi: nói về chuyện của họ, không nói về thành tích của mình.

Hạ mình đến mức không đáng tin. Đóng vai người dẫn đường rồi thành ra không dám nói mình biết gì. Người hùng cần người dẫn đường có đường. Vẫn phải nói rõ mình đã làm bao nhiêu năm, bao nhiêu ca — chỉ là nói bằng con số kiểm được, không bằng từ tự khen.

Dựng chỗ khó to hơn thực tế để mình thành người cứu. Doạ khách rằng không làm ngay là hỏng hết, trong khi không phải vậy. Nói đúng mức độ. Và lời rao ngoài kia cũng chỉ được hứa đúng thứ bên trong có — hứa rộng hơn thì người hùng đi tới nơi mới biết mình bị dẫn sai đường.

Giờ anh chị có gì trong tay

Khách trả tiền cho người giúp họ thắng, không trả tiền cho người kể mình đã thắng.

Đổi một chữ ở đầu câu là đổi luôn cả chỗ đứng: từ người đứng giữa sân khấu, thành người đứng bên cạnh chỉ đường. Chỗ thứ hai bán được nhiều hơn.

Làm ngay trong mười phút

Mở trang giới thiệu của anh chị. Đếm số lần xuất hiện chữ "chúng tôi" và số lần xuất hiện chữ "anh chị". Nếu vế đầu nhiều hơn, đảo lại.

Vướng chỗ nào?

Làm theo mà chưa ra thì gọi tôi, vài phút tôi nói luôn. Đây là chỗ khác hẳn khoá học thường — học đến đâu, đỡ đến đó.

📞 Gọi 0828477999💬 Nhắn Zalo

Bài tiếp theo

Một câu hỏi tự kiểm trước khi bấm đăng: nếu họ biết hết mọi thứ mình biết, họ có còn vui vì đã mua không

Giữ giá, không đua rẻ

Học tiếp →