Chuyện thường gặp
Chủ nhật anh chị ngồi lên kế hoạch tuần. Viết ra sáu mục tiêu. Thấy hào hứng, thấy tuần này sẽ khác.
Thứ hai: xe hàng về trễ, mất buổi sáng. Thứ ba: một khách phàn nàn, xử lý cả chiều. Thứ tư: em nhân viên xin nghỉ, phải đứng thay. Thứ năm, thứ sáu — chạy theo những gì rơi vào.
Chủ nhật sau mở tờ kế hoạch ra. Sáu mục tiêu, làm được nửa mục.
Rồi anh chị viết lại sáu mục tiêu khác.
Không phải anh chị thiếu ý chí. Là sáu mục tiêu tự giết nhau
Sáu mục tiêu nghe như tham vọng. Thật ra nó là không có mục tiêu nào.
Vì khi có sáu thứ đều quan trọng, thì lúc bị cướp mất một buổi, anh chị không biết phải hy sinh cái nào. Không biết hy sinh cái nào thì hy sinh cái khó nhất — mà cái khó nhất thường lại là cái ra tiền nhất.
Một việc thì khác. Một việc thì lúc bị cướp, anh chị biết chính xác phải kéo lại cái gì.
Và có một sự thật khó nghe: trong sáu mục tiêu ấy, thường chỉ một cái thật sự dịch chuyển con số ở giữa bản đồ. Năm cái còn lại chỉ đang xin xỏ thời gian.
Cách làm: chọn một, và dựng hàng rào quanh nó
① Nhìn vào bản đồ, tìm nhánh đang gãy nhất
Không chọn việc mình thích làm. Chọn nhánh đang thiếu số.
360 TRIỆU / NĂM → 10 đơn/tháng
|
┌───────────────────┼───────────────────┐
NGƯỜI BIẾT NGƯỜI HỎI NGƯỜI MUA
cần 400/tháng cần 50/tháng cần 10/tháng
đang có ~400 ✅ đang có 20 ⛔ chốt 2/10 ✅
↑
GÃY Ở ĐÂY — tuần này đánh vào đây
Nhánh NGƯỜI BIẾT đủ, tỷ lệ chốt ổn. Chỗ gãy là người biết mình mà không hỏi mình. Vậy việc quan trọng nhất tuần này nằm ở khúc đó — ví dụ: làm cho người xem có lý do nhắn tin, và trả lời trong 15 phút.
② Viết thành một câu, có số
Sai: tuần này tập trung marketing.
Đúng: tuần này tôi nhắn lại 40 khách đã mua trong 12 tháng qua, mỗi ngày 8 người.
Có số thì tối thứ tư anh chị biết mình đang ở đâu. Không có số thì đến chủ nhật mới biết là trượt.
③ Đặt nó vào giờ tốt nhất trong ngày, không phải giờ thừa
Đây là chỗ hầu hết mọi người làm ngược. Người ta để việc quan trọng vào cuối ngày, sau khi "giải quyết xong mấy thứ lặt vặt". Lặt vặt thì không bao giờ hết, và đến bảy giờ tối thì hết pin.
Việc quan trọng nhất phải đi trước. Kể cả khi hộp thư đang đầy.
④ Dựng hàng rào — bằng cách làm nó thành một cái hẹn
Anh chị không bỏ hẹn với khách. Nhưng anh chị bỏ hẹn với chính mình rất dễ, vì mình không phàn nàn.
Vậy làm cho nó giống một cái hẹn với khách:
THỨ HAI 8:00 - 9:30 ┃ VIỆC CHÍNH ┃ ← đã kín lịch
THỨ BA 8:00 - 9:30 ┃ VIỆC CHÍNH ┃ ← đã kín lịch
THỨ TƯ 8:00 - 9:30 ┃ VIỆC CHÍNH ┃ ← đã kín lịch
...
chiều/tối: mọi thứ khác chen vào đây
Ai gọi trong khung đó, câu trả lời là: "Chín rưỡi em gọi lại anh nhé, giờ em đang có hẹn." Không nói dối — đó là hẹn thật.
Khi tuần bị cướp mất — mà chắc chắn sẽ bị
Sẽ có hôm cháy việc thật: hàng lỗi, khách giận, nhân viên nghỉ. Không tránh được.
Luật là thế này: cứu việc chính bằng cách rút ngắn, đừng cứu bằng cách dời sang mai.
Không đủ 90 phút thì làm 20 phút. Nhắn được 3 người thay vì 8 vẫn hơn nhắn 0 người và tự hứa mai bù. Ngày mai cũng sẽ có chuyện của ngày mai.
Hai mươi phút giữ được nhịp. Số không thì mất nhịp, và mất nhịp hai hôm là cả tuần đi luôn.
Ba chỗ hay làm sai
Chọn việc mình giỏi thay vì việc đang gãy. Ai cũng thích làm cái mình quen tay. Nhưng nhánh đang đủ số thì làm thêm cũng không tăng đơn — chỉ tăng cảm giác bận.
Chọn một việc quá to. "Tuần này dựng xong hệ thống bán hàng" không phải một việc, đó là một quý. Việc chính phải xong được trong tuần và kiểm được bằng số.
Đổi việc chính giữa tuần. Thứ tư thấy chán, thấy có ý hay hơn, đổi. Đổi một lần là mất cả tuần. Ý hay ấy ghi lại, để tuần sau. Nó không chạy mất đâu.
Giờ anh chị có gì trong tay
Một câu, có số, và mấy khung giờ đã khoá trong lịch.
Tối chủ nhật anh chị sẽ kiểm được đúng một điều: xong hay chưa xong. Không phải "tuần này cũng bận lắm".
Đó là lần đầu tiên một tuần của anh chị có câu trả lời rõ ràng.