Cả bài gói trong một hình. Đọc hình trước, rồi đọc chữ cho kỹ.
Chuyện thường gặp
Anh chị đã thử nhiều cách ghi việc rồi.
Sổ tay. Ghi chú trên điện thoại. Giấy dán trên tủ lạnh. Có người còn kẻ bảng, tô màu, đánh dấu sao cho việc gấp.
Cách nào cũng dùng được vài tuần rồi bỏ. Không phải vì lười. Vì mở ra vẫn thấy một đống việc ngang nhau, không biết bắt đầu từ đâu, nên đóng lại.
Không phải anh chị thiếu kỷ luật. Là thiếu cái đích ở giữa
Danh sách có một khiếm khuyết mà không ai chỉ ra: nó không có tâm.
Mọi dòng đều bình đẳng vì không có gì để so với. Không có một điểm giữa để hỏi "dòng này có nối vào đó không".
Bản đồ thì khác. Bản đồ có một điểm ở giữa, và mọi thứ khác phải chứng minh mình dính vào điểm đó. Cái gì không dính thì rơi ra ngoài — không cần anh chị phải quyết định gạch bỏ, tự nó rơi.
Đó là toàn bộ sự khác nhau. Không phải công cụ xịn hơn. Là hình dạng khác.
Cách làm: vẽ bản đồ trong mười phút
Một tờ A4 xoay ngang. Một cây bút. Không cần phần mềm gì hết — và tôi khuyên đừng dùng phần mềm, vì đi tìm phần mềm cũng là một kiểu việc chỉ làm cho bận.
① Con số tiền vào chính giữa
Không viết "phát triển kinh doanh". Không viết "làm ăn tốt hơn". Viết một con số, kèm mốc thời gian.
Năm nay lãi 600 triệu.
Nếu chưa có con số này, quay lại bài tính ngược từ số tiền cả năm ra số khách mỗi ngày. Không có số ở giữa thì không vẽ được bản đồ.
② Ba nhánh lớn — theo đường đi của một người khách
Người khách nào cũng đi qua đúng ba chặng: chưa biết mình → biết mình → hỏi mình → mua. Ba nhánh chính là ba chặng đó.
600 TRIỆU LÃI / NĂM
(400 đơn, 1 đơn/ngày)
|
┌───────────────────┼───────────────────┐
NGƯỜI BIẾT NGƯỜI HỎI NGƯỜI MUA
cần 5 người cần 5 lượt cần hơn 1 đơn
thấy mình/ngày hỏi mỗi ngày mỗi ngày
③ Mỗi nhánh lớn toả ra việc con
Việc con là việc làm được bằng tay trong ngày, không phải khẩu hiệu.
NGƯỜI BIẾT NGƯỜI HỎI NGƯỜI MUA
| | |
├ đăng 1 bài/ngày ├ trả lời tin ├ gọi lại 3 khách
├ nhờ 2 khách cũ │ trong 15 phút │ còn phân vân
│ giới thiệu ├ có bảng giá rõ ├ có gói nhỏ
└ gửi ảnh việc đã │ gửi được ngay │ cho người ngại
làm vào nhóm └ hỏi lại: "anh chị └ nhắn lại khách
xã/khu cần trước ngày nào?" mua 6 tháng trước
④ Thử nối ngược từng việc đang làm
Giờ lấy danh sách việc hôm qua ra. Từng dòng một, thử đặt nó vào bản đồ.
"Đổi phông chữ bảng giá" — đặt vào nhánh nào? Người biết? Không, không ai thấy bảng giá vì chưa ai vào. Người hỏi? Bảng giá cũ vẫn đọc được. Người mua? Không ai bỏ mua vì phông chữ.
Không đặt được. Vậy nó không thuộc bản đồ.
Đây là chỗ dễ chịu nhất của cách làm này: anh chị không phải tự nhận là mình lãng phí thời gian. Tờ giấy nói hộ.
Ví dụ bằng số cho một tiệm cửa nhôm kính
Lãi một đơn 3 triệu. Muốn 360 triệu/năm → 120 đơn/năm → 10 đơn/tháng.
Mười người hỏi thì hai người làm. Vậy cần 50 lượt hỏi mỗi tháng, tức khoảng 2 lượt mỗi ngày làm việc.
Trước giờ có 20 lượt hỏi/tháng. Thiếu 30.
Nhìn bản đồ là biết ngay: nhánh NGƯỜI BIẾT đang gãy, không phải nhánh chốt. Vậy tuần này việc chính là kéo thêm người biết — chứ không phải đi học thêm khoá chốt sale.
Trước khi có bản đồ, anh chị sẽ đi học khoá chốt sale. Đó là chỗ tiền và thời gian hay rơi nhất.
Ba chỗ hay làm sai
Đặt việc vào giữa thay vì đặt tiền. Viết "chạy quảng cáo" ở giữa là hỏng — quảng cáo là một nhánh, không phải cái đích. Giữa phải là con số tiền.
Vẽ quá nhiều nhánh. Bảy tám nhánh thì lại thành danh sách, chỉ khác là nằm vòng tròn. Ba nhánh lớn là đủ. Nhánh thứ tư chỉ thêm khi ba nhánh kia đã chạy.
Vẽ xong cất đi. Bản đồ phải dán chỗ nào sáng nào cũng nhìn thấy. Dán trong ngăn kéo thì bằng không vẽ.
Giờ anh chị có gì trong tay
Một tờ giấy có con số ở giữa, ba nhánh, và mỗi nhánh vài việc con.
Từ nay khi có việc mới, anh chị không hỏi "việc này có nên làm không" nữa. Anh chị hỏi: nó cắm vào nhánh nào?
Không cắm được thì không nhận. Nhanh và không phải cãi nhau với chính mình.