Cả bài gói trong một hình. Đọc hình trước, rồi đọc chữ cho kỹ.
Chuyện thường gặp
Anh chị mở tiệm sửa xe máy. Anh chị muốn lên Google với chữ "sửa xe máy".
Gõ thử. Trang đầu là các chuỗi lớn, các trang tin tổng hợp, các sàn dịch vụ có hàng nghìn bài. Tiệm của anh chị đứng đâu đó ở trang mười.
Anh chị kết luận: SEO không dành cho người nhỏ.
Kết luận sai. Anh chị chỉ chọn nhầm loại từ khoá.
Vì sao đánh vào từ ngắn là thua ngay từ đầu
Từ càng ngắn thì càng nhiều người gõ, càng nhiều người tranh. Nhưng ngắn cũng có nghĩa là không rõ người ta muốn gì.
Người gõ "sửa xe máy" có thể đang tìm tiệm, có thể đang tìm cách tự sửa, có thể là học sinh làm bài, có thể ở tận Cà Mau.
Người gõ "tiệm sửa xe máy mở cửa chủ nhật ở Gò Vấp" thì rõ mười mươi: họ đang cần, đang ở gần, đang muốn đi ngay.
Câu thứ hai ít người gõ hơn nhiều. Nhưng mỗi người gõ nó đáng giá gấp nhiều lần.
Đó là toàn bộ lý do người mới phải bắt đầu từ loại dài nhất.
Sáu loại từ khoá
Loại 1 — Từ trụ. Một hoặc hai chữ. "Sửa xe máy". "Bồn nước". Cực nhiều người tranh, không rõ ý định. Người mới không đánh loại này.
Loại 2 — Từ ngành hàng. Ba đến bốn chữ, thêm một lớp cụ thể. "Sửa xe máy tay ga". Vẫn đông người tranh.
Loại 3 — Từ có địa điểm. Thêm tên phường, quận, xã. "Sửa xe máy Gò Vấp". Đây là chỗ người nhỏ bắt đầu có cửa, vì các trang lớn không viết riêng cho từng phường.
Loại 4 — Từ hỏi việc. Người ta đang gặp vấn đề. "Xe máy đề không nổ phải làm sao". Ít người tranh, người gõ đang thật sự cần.
Loại 5 — Từ so sánh và giá. "Thay nhông xích hết bao nhiêu tiền", "dầu nhớt loại nào tốt cho xe số". Người gõ đang cân nhắc, sắp ra quyết định.
Loại 6 — Từ đuôi dài. Năm chữ trở lên, gộp cả vấn đề, cả chỗ, cả điều kiện. "Tiệm sửa xe máy mở cửa chủ nhật ở Gò Vấp". Rất ít người tranh. Người gõ gần như đã sẵn sàng gọi.
Càng xuống dưới thì số người gõ càng ít, nhưng khả năng ra tiền càng cao và cửa để mình lên càng rộng.
Cách làm
Bước 1 — Đổ hết từ khoá vào một bảng.
Lấy danh sách câu chữ anh chị đã nhặt được. Mở bảng tính, cột A là câu, cột B để trống.
Bước 2 — Đếm chữ, gán loại.
Câu một đến hai chữ ghi loại 1. Câu năm chữ trở lên ghi loại 6. Câu có tên quận, phường ghi loại 3. Câu có chữ "sao", "thế nào", "tại sao" ghi loại 4. Câu có chữ "giá", "bao nhiêu", "hay", "so với" ghi loại 5.
Bước 3 — Kiểm tra xem loại 6 có thật sự dễ không.
Lấy đúng câu đó, gõ lên Google trong ngoặc kép:
"tiệm sửa xe máy mở cửa chủ nhật ở gò vấp"
Nhìn trang đầu. Nếu toàn trang lớn, bài dày, thì khó. Nếu là các trang lộn xộn, bài cũ, hoặc chỉ có mấy bài rao vặt — đó là chỗ trống của anh chị.
Bước 4 — Chọn mười câu đầu tiên.
Ưu tiên: loại 6 trước, rồi loại 4 và 5, rồi loại 3. Loại 1 và 2 để sau, khi trang đã có tuổi và đã có nhiều bài.
Nhờ máy làm bước 2 và 4 cho nhanh:
📋 Câu lệnh — chép nguyên cả khối
Tôi làm nghề: [tả nghề và nơi làm, ví dụ: sửa xe máy tại Gò Vấp, TP.HCM]
Dưới đây là danh sách từ khoá tôi nhặt được từ Google và tin nhắn khách:
[dán danh sách]
Phân loại từng câu vào một trong sáu nhóm:
1 = từ trụ (1-2 chữ)
2 = từ ngành hàng (3-4 chữ)
3 = có tên địa điểm
4 = câu hỏi về một vấn đề
5 = so sánh hoặc hỏi giá
6 = đuôi dài, từ 5 chữ trở lên và rất cụ thể
Sau đó chọn ra 10 câu tôi nên viết bài TRƯỚC, ưu tiên nhóm 6, rồi 4 và 5, rồi 3.
Với mỗi câu chọn, ghi một dòng: người gõ câu này đang cần gì.
Chỉ dùng câu tôi đưa, không tự thêm.
Trả về bảng: câu | nhóm | người gõ đang cần gì | viết trước hay để sau.
Ba chỗ hay làm sai
Nhồi thật nhiều từ khoá vào một bài cho ăn hết. Bài loãng, đọc như máy, Google không thích mà người cũng không đọc hết. Một bài một câu hỏi. Rành mạch thì bền.
Bỏ qua loại 6 vì "ít người tìm quá". Ba mươi câu loại 6, mỗi câu ba người gõ mỗi ngày, là chín mươi người đang cần. Chín mươi người đang cần hơn hẳn ba nghìn người lướt qua.
Đánh loại 1 ngay từ đầu rồi nản. Trang mới không có tuổi, không có bài, không có ai dẫn về. Đánh vào chỗ đông nhất là thua chắc. Đi từ dưới lên, sau vài tháng có nền rồi mới ngoi dần.
Nói thật một câu: cách này cần vài tháng mới thấy động tĩnh. Không có ai lên top sau bảy ngày bằng cách làm sạch cả.