Chuyện thường gặp
Anh chị đăng một bài kể chuyện, tám nghìn lượt xem. Sướng.
Tuần sau đăng một bài chỉ cách chọn hàng, hai trăm lượt xem. Hụt hẫng. Nghĩ bụng: "kiểu này không ăn, thôi quay lại kiểu kia."
Rồi ba tháng sau nhìn lại: khách gọi đến toàn nhắc bài hai trăm lượt xem. Bài tám nghìn lượt xem không ai nhớ.
Chuyện này lặp lại ở gần như mọi người tôi ngồi soi cùng.
Không phải anh chị đo sai vì lười
Lượt xem là con số nền tảng đưa lên đầu tiên, chữ to nhất. Nhìn vào là thấy. Nên ai cũng lấy nó làm thước.
Nhưng lượt xem chỉ nói một điều: bao nhiêu người lướt qua. Nó không nói người ta có dừng lại không, có tin không, có định mua không.
Người lướt qua thì không tốn gì. Người bình luận thì tốn công gõ. Người bấm lưu thì tốn một chỗ trong bộ nhớ điện thoại của họ — và tự nhận rằng "cái này tôi sẽ cần".
Thứ tốn công mới là thứ nói thật.
Cách làm
① Xếp lại thứ tự các chỉ số
Không phải bỏ lượt xem. Là hạ nó xuống cuối hàng.
Hạng 1 Tin nhắn riêng hỏi về hàng/dịch vụ → gần tiền nhất
Hạng 2 Lượt lưu bài → người ta cần bài này về sau
Hạng 3 Bình luận có nội dung (hỏi, kể) → người ta đủ tin để mở lời
Hạng 4 Chia sẻ → người ta dám gắn tên mình vào
Hạng 5 Thả tim → thân thiện, chưa nói gì nhiều
Hạng 6 Lượt xem → chỉ là số người lướt qua
Từ nay soi bài thì soi từ hạng 1 xuống, không soi từ hạng 6 lên.
② Phân biệt bình luận thật và bình luận cho có
Không phải bình luận nào cũng đáng tính.
- "Hay quá ạ", một biểu tượng cảm xúc → cho có, bỏ qua
- "Cái này dùng cho nhà mái tôn được không anh?" → đáng tính
- "Nhà em cũng bị y hệt, làm hai lần rồi vẫn hỏng" → đáng tính, mà còn là ý bài tiếp theo
Đếm riêng loại đáng tính. Một bài hai trăm lượt xem mà có sáu bình luận hỏi han thì mạnh hơn bài tám nghìn lượt xem có năm chục cái "hay quá".
③ Lập một bảng nhỏ, ghi tay cũng được
Mỗi tuần một lần, năm phút, ghi lại như sau:
Ngày Bài Xem Lưu Bình luận hỏi Nhắn tin
05/03 Cách chọn ống nước 210 18 6 2
08/03 Chuyện đi làm ngày mưa 8400 1 41 0
12/03 Ba lỗi khi lắp bồn cầu 380 27 9 3
15/03 Bảng giá tháng ba 150 4 2 1
Nhìn bảng này ba tuần là thấy ngay: bài "chỉ cách làm" ra tiền, bài "kể chuyện vui" đông người mà không ra gì. Chỉ nhìn cột lượt xem thì kết luận ngược hoàn toàn.
④ Giao phần đọc số cho máy
Ghi xong bảng, dán vào đây:
📋 Câu lệnh — chép nguyên cả khối
Đây là bảng số liệu các bài tôi đã đăng. Nghề của tôi là [ghi nghề].
Hãy làm 3 việc:
1. Xếp các bài theo mức độ "gần ra tiền", ưu tiên lượt nhắn tin và
lượt lưu, KHÔNG ưu tiên lượt xem.
2. Chỉ ra điểm chung của 3 bài đứng đầu và 3 bài đứng cuối.
3. Gợi ý 5 chủ đề bài tiếp theo dựa trên điểm chung của nhóm đứng đầu.
Không bịa thêm số nào ngoài bảng tôi đưa.
Bảng của tôi:
[dán bảng vào đây]
Ba chỗ hay làm sai
Bỏ hẳn bài nhiều lượt xem ít lưu. Đừng bỏ. Bài đông người xem có việc riêng của nó: kéo người lạ vào. Chỉ là đừng lấy nó làm bằng chứng rằng mình đang làm đúng. Cứ giữ vài bài loại đó để mở cửa, còn phần lớn dành cho bài người ta muốn lưu lại.
Đi mua lượt tương tác cho đẹp bảng. Cái bảng này là để anh chị nhìn ra sự thật mà quyết định. Bơm số vào đó thì chỉ tự lừa mình, rồi dồn tiền dồn công vào đúng chỗ không ra khách. Số xấu mà thật thì còn sửa được.
Đo một bài rồi kết luận ngay. Một bài chưa nói lên gì. Có bài đúng hôm nhiều việc lớn nên ít người đọc. Đợi đủ mười bài rồi hãy nhìn xu hướng chung.
Giờ anh chị có gì trong tay
Lượt xem đo xem bao nhiêu người đi ngang qua cửa hàng. Lượt lưu và bình luận đo xem bao nhiêu người bước vào trong.
Từ tuần này, nhìn con số thứ hai.