Chỗ này anh chị đã nghe rồi
Đăng bài đều đặn. Ngày nào cũng đăng. Có hôm được vài trăm lượt xem, có hôm hơn nghìn.
Nhưng tin nhắn thì lèo tèo. Có ngày một, có ngày không có ai.
Rồi anh chị bắt đầu tự hỏi hay là nội dung mình nhạt, hay là mình không hợp với việc lên mạng. Có người bỏ luôn, quay về ngồi chờ khách quen giới thiệu.
Không phải anh chị kém. Là còn thiếu một tầng trong phép chia
Ở bài trước, tôi dừng ở "mỗi ngày cần 6,4 người hỏi". Nhưng người hỏi không tự sinh ra. Trước khi hỏi, người ta phải thấy anh chị đã.
Giữa thấy và hỏi có một khe rất rộng. Trong nghề bán hàng nhỏ ở Việt Nam, thường phải vài chục tới hơn trăm người thấy mới có một người mở lời hỏi. Không ai nói với anh chị con số này, nên khi đăng bài được ba trăm người xem mà không ai nhắn, anh chị tưởng mình thất bại. Thật ra ba trăm lượt xem đơn giản là chưa đủ để đẻ ra một câu hỏi.
Biết được khe đó rộng bao nhiêu thì mọi thứ đổi khác. Từ "đăng cho có" thành "đăng đủ số".
Cách làm
① Lấy lại con số người hỏi mỗi ngày
600.000.000 ÷ 1.500.000 = 400 đơn / năm
400 ÷ 12 ÷ 26 = 1,3 đơn / ngày làm việc
1,3 ÷ 0,20 (tỷ lệ chốt) = 6,4 người hỏi / ngày
② Đo tỷ lệ từ thấy sang hỏi của chính mình
Lấy số liệu tuần trước, đừng lấy con số người ta nói trên mạng.
Số người thấy trong 7 ngày: 2.500
Số người nhắn hỏi: 45
45 ÷ 2.500 = 0,018 → khoảng 1,8%
③ Chia ngược ra số người cần thấy mỗi ngày
6,4 người hỏi ÷ 0,018 = 356 người thấy / ngày
Làm tròn: mỗi ngày cần khoảng 360 người nhìn thấy anh chị. Một tháng 26 ngày làm việc là hơn chín nghìn lượt.
④ Đối chiếu với thực tế hôm nay
Hiện tại mỗi ngày bao nhiêu người thấy? Nếu đang là 120, thì khoảng cách là gấp ba. Đó không phải bản án — đó là kích cỡ của việc phải làm.
Có ba đường bù khoảng cách, và chỉ có ba:
- Cho nhiều người thấy hơn — đăng nhiều kênh hơn, hoặc trả tiền quảng cáo.
- Nâng tỷ lệ thấy sang hỏi — viết rõ hơn, nói giá, để số điện thoại, có câu mời nhắn tin.
- Nâng tỷ lệ chốt — bài trước đã nói.
Đường thứ hai và thứ ba rẻ hơn đường thứ nhất rất nhiều. Làm hết hai đường đó trước khi nghĩ đến việc bỏ tiền.
Nhờ máy soi giúp phần nội dung:
📋 Câu lệnh — chép nguyên cả khối
Đây là 10 bài đăng bán hàng gần nhất của tôi kèm số lượt xem
và số người nhắn hỏi của từng bài.
Xếp hạng theo tỷ lệ người xem chuyển thành người hỏi.
Chỉ ra 3 bài cao nhất khác 3 bài thấp nhất ở điểm gì —
về cách mở đầu, về việc có nêu giá hay không, có lời mời nhắn tin hay không.
Chỉ nhận xét dựa trên nội dung tôi đưa.
Ba chỗ hay làm sai
Lấy tỷ lệ của người khác. Người ta khoe "cứ trăm người xem là có ba người nhắn". Ngành khác, giá khác, tệp khách khác. Tỷ lệ của anh chị phải đo trên số của anh chị, dù nó xấu hơn.
Đếm lượt xem thay vì đếm người. Một người xem đi xem lại năm lần vẫn là một người. Nếu công cụ cho chọn, luôn lấy số người, không lấy số lượt. Lấy số lượt là tự thổi phồng mẫu số rồi tưởng mình đang tiếp cận rất rộng.
Thấy con số 360 rồi bỏ cuộc. Con số này để chia nhỏ ra mà làm, không phải để nản. Ba kênh, mỗi kênh 120 người một ngày, là làm được. Một người mỗi ngày kéo 360 người bằng tay không thì không làm được. Cùng một con số, cách nhìn quyết định anh chị bắt đầu hay đóng vở lại.
Giờ anh chị có gì trong tay
Một cái thang đủ bốn bậc: người thấy → người hỏi → đơn hàng → tiền lãi. Mỗi bậc là một phép chia, mỗi phép chia là một con số kiểm được trong ngày.
Từ giờ, khi đăng một bài mà không ai nhắn, anh chị không kết luận "mình dở" nữa. Anh chị mở số ra xem hôm nay có đủ 360 người thấy chưa. Câu trả lời thường là chưa — và đó là một vấn đề sửa được, khác hẳn với một nỗi nghi ngờ về bản thân.